Xuyên Việt Chi Phong Lưu Bỉ Vương

Chương 9: Giả Vờ Không Quen




Khi Tiểu Tam đi đến cửa thành Mạc Thành, đã có ba người nắm bốn con ngựa ở cửa thành chờ hắn.

Tiểu Tam vừa đi qua, những người đó lập tức cung kính chỉnh tề hành lễ, động tác đồng nhất không hề có nửa điểm lệch lạc.

“ Vừa đi vừa nói chuyện!” Tiểu Tam cầm một con ngựa trong đó, nhanh chóng nhảy lên, sau đó liền hướng phía Thông Châu phi nước đại.

Còn lại ba người cũng lập tức phiên thân lên ngựa nhất tề đuổi kịp, mà trong đó có một người chạy ngang với tiểu Tam, vó ngựa làm cát vàng bay mù mịt, tiểu Tam nghe âm thanh của người nọ nói: “Từ gia ở Từ Châu kia trong ba tháng gần đây phát sinh rất nhiều biến cố. Đầu tiên là có một hôm ngân khố bỗng dưng bị mất; hai là lá trà thượng cống nảy sinh vấn đề; ba là Từ Cửu Phượng phát hiện mình bị lừa; Bốn là tiểu thiếp của hắn cùng Tri Phủ Chi Tử Tư thông gian tại giường, Từ Cửu Phượng này cũng không biết thân biết phận, dùng trường côn đánh chết thiếp thất, trọng thương Tri Phủ Chi Tử, Tri Phủ chấn nộ đem hắn bắt giữ hơn nửa tháng, cho đến ngày hôm trước cơ hồ tán gia bại sản mới giữ được cái mạng.”

“ Một chuyện nối tiếp một chuyện phát sinh?” Tiểu Tam hỏi.

“ Vâng.” người nọ đáp: “Tam gia phân phó nếu như Từ gia có chút động tĩnh nhất định phải thông tri Tam gia, nhưng thuộc hạ sau khi kiểm chứng, manh mối nằm ở chỗ Ngũ gia Lục gia, thuộc hạ không dám tự ý quyết định, sau khi điều tra rõ ràng mở dám gửi thư cho ngày, nên lúc này mới bẩm báo chậm.”

“ Hai người bọn họ như thế nào?” Tiểu Tam mở miệng hỏi. Cũng không quản ngựa đang chạy nhanh, ăn đầy miệng cát vàng.

“ Họ đem Từ gia bức đến sơn cùng thủy tận vẫn chưa hết giận, sợ là sớm đã động sát khí, liền chờ một kích cuối cùng mà thôi.” người nọ đáp.

“ Ta thao!” Tiểu Tam cả giận nói: “Thí thân là nghịch luân trọng tội*, hai tên kia giết hại Từ gia, bọn họ về sau cũng đừng mong đặt chân ở trên giang hồ!”

(Thí thân là nghịch luân trọng tội: giết hại người thân, người trong gia đình là trái với luân thường đạo lí, tội nặng)

Từ Mạc Thành đến Thông Châu phải mất vài ngày lộ trình, Tiểu Tam từ sau khi bắt đầu cưỡi ngựa đã chưa hề dừng lại một lần.

Trong lúc đang chạy không ngừng có ba hán tử trang phục giống nhau từ tiểu đạo chạy đến quan đạo cùng hội hợp bọn họ, Ngày ấy khi đến Thông Châu, phía sau Tiểu Tam đã tập kết được hai mươi hai người.

Thiên can mười người, địa chi mười hai người*, những người này là do hắn dùng một năm bán mì bán bánh bao thu thập được.

Những người này xuất thân có cao có thấp, có tử tù, có nô lệ, nhưng sau khi vào tay Tiểu Tam đều được luyện thành một bộ dáng. Bọn họ có các sở trường riêng, nhưng trầm mặc ít lời, chỉ nghe hiệu lệnh của một người tên Bách Lý Tam, giống như hắn đời trước tự tay huấn luyện thân binh, trừ Tam gia, bọn họ ai cũng không nhận.
Thiên can: một tập hợp gồm mười biểu tượng của Trung Quốc

400px-Heaven_stem_relation

Địa chi: một tập hợp gồm 12 biểu tượng

Earth_branch_associate

☆☆☆

Thông Châu Từ gia, là vọng tộc trăm năm.

Giỏi chế trà, đặc biệt là “Phượng Vũ long đoàn”. Trà “Phượng Vũ long đoàn” đều là cống phẩm, được mấy người có tiền trong triều đặc biệc yêu thích, các quan lại đều lấy chuyện được thánh thượng ban thưởng “Phượng Vũ long đoàn” mà kiêu ngạo.

Nhưng Từ gia từ trước đến nay là một gia tộc không tích đức. Khi bắt đầu giàu lên thì đoạt đất trồng trà của người khác, dùng thủ đoạn để lấy được mật kỹ trồng trà, sau này tuy từ từ giàu có lên, nhưng họ không muốn suốt ngày bị vây trong cảnh trồng trà, chỉ ham muốn địa vị quan lại, dùng rất nhiều bạc để đút lót, mượn sức quyền quý, thậm chí đem nữ thứ trong nhà gả vào nhà quan làm thiếp, hoặc lấy thứ tử làm luyến sủng, không tiếc thủ đoạn chỉ vì mở rộng phạm vi thế lực Từ gia.

Khi Tiểu Ngũ Tiểu Lục đứng ở ngoài cửa Từ gia, ngửa đầu nhìn bảng hiệu kia có khắc hai chữ “ Từ phủ” chỉ cảm thấy ghê tởm, bọn họ vì sao lại bị người trong nhà này sinh ra, rồi sau đó lại bị vứt bỏ vô tình vô nghĩa.

Từ gia gia chủ Từ Cửu Phượng nay bị quỳ trên mặt đất, nước mũi nước mắt giàn giụa, bên cạnh hắn là một thiếp thất tuy đã qua bốn mươi tuổi nhưng vẫn còn nét thùy mị nết na, thiếp thất này bởi vì ngày thường xinh đẹp lại được sủng ái, cho nên vài năm trước sau khi chính thê chết đi liền bị Từ Cửu Phượng nhìn trúng, chọn ra để quản lí sự vụ trong nhà lớn nhỏ cùng vài lão thiếp, tiểu thiếp, có cả nhi tử, nhi nữ.

Cảnh tượng bên ngoài ngoại trừ hai người này, chung quanh còn có mười mấy thiếp thất cùng hài tử, người hầu nha hoàn đều bị đuổi đi.

Lúc Tiểu Ngũ Tiểu Lục được Bách Lý Huyền Hồ nhặt được, tuổi họ còn rất nhỏ, chỉ nhớ rõ là lúc vẫn còn sống lại bị ném vào bãi tha ma, trừ hai cuộc đời này ra, họ không còn nhớ bất cứ thứ gì nữa, sớm đã quên nhà cũ ở nơi nào.

Sau khi rời Thần Tiên Cốc vài năm, bọn hắn vẫn tìm, vẫn tìm “thân sinh phụ mẫu” năm đó cơ hồ đẩy bọn họ vào chỗ chết, nhưng mà hoàng thiên không phụ người có tâm, bọn họ rốt cuộc tra được nhà kia nguyên lai là Thông Châu Từ gia, rồi sau đó Tiểu Ngũ kín đáo vạch kế hoạch, từng chút từng chút đem Từ gia đào lên, khiến Từ Cửu Phượng mất đi tiền tài cùng quyền thế hắn yêu nhất, khiến lão trạch trăm năm này chỉ còn là cái xác.

Cuối cùng, bọn họ muốn chính tay giết chết những người đã từng tuyệt đường sống của họ, khiến những người đó cũng nếm thử tư vị tuyệt vọng.

Từ Cửu Phượng mặc một bộ hoa phục, thiếp thất bên người hắn được trang điểm ung dung hoa mỹ, hai người này nay nước mắt đầy mặt, khi nhìn thấy hai thanh niên nam tử dung mạo giống nhau như đúc trước mắt đang dùng ánh mắt lạnh lùng vô tình mang theo sát ý nhìn thẳng bọn họ, trong lòng sợ hãi không ngừng mà điên cuồng khóc lóc, mở miệng cầu xin tha thứ.

Từ Cửu Phượng gào to nói: “hai vị đại hiệp giơ cao đánh khẽ bỏ qua cho ta đi, không biết Từ gia đã đắc tội hai ngài ở chỗ nào, chỉ cần nhị vị đại lượng không so đo, mặc kệ các ngài muốn cái gì, kim ngân tài bảo, tuấn nam mĩ nữ, Từ gia đều có thể dâng cho ngài toàn bộ!”

Thiếp thất bên cạnh hắn lại nắm tay áo Từ Cửu Phượng, nhỏ giọng nói: “lão gia, còn có ta a, ngài cũng phải cứu cứu thiếp thân a!”

Tiểu Lục hừ lạnh một tiếng, Tu La tiên bạch sắc chỉ vào nữ tử bên cạnh Từ Cửu Phượng nói: “Nếu như ta nói ta muốn nàng thì sao?”

Từ Cửu Phượng lập tức đem thiếp thất bên cạnh đẩy ra phía trước, hô to: “cho ngươi, cho ngươi! nữ nhân này tâm địa ác độc, nếu không phải có một chút khả năng quản lí nhà cửa, ta cũng sẽ không lưu lại nàng!”

Nữ nhân kia bị đẩy ngã nhào xuống đất, tái ngẩng người dậy đã là một mặt đầy nước mắt hòa cùng bụi đất, thất thanh kêu lên: “lão gia, thiếp thân vì Từ gia tận tâm tận lực hai mươi mấy năm, ngươi như thế nào có thể đối xử với ta như vậy!”

Tiểu Lục đi đến bên người nữ tử, ngồi xổm xuống, dùng Tu La tiên nâng cằm lên nữ tử.

Khóe môi hắn mang theo ý cười, nhưng bên trong mắt hoàn toàn không hề có tiếu ý, khiến nữ nhân kia run rẩy vài cái, vì bảo toàn tính mạng mà nàng nở ra một nụ cười mà mình tự cho là đẹp, Tiểu Lục lập tức thu hồi Tu La tiên, đứng lên hướng một bên mắng nhiếc, thanh âm lạnh lùng từ trong miệng hắn truyền ra hệt như Luyện Ngục Tu La trong truyền thuyết.

Tiểu Lục nói: “Ngươi đúng là bắt ta phải làm chuyện ác”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.