Xuyên Việt Chi Phong Lưu Bỉ Vương

Chương 7: Kẻ Thứ 3




Mạc Thành phồn hoa có một quán ăn nổi tiếng gần xa đó là Vô Danh tứ, Vô Danh tứ có lão bản bán mì nước nổi danh tên gọi Tô Tam, Tô Tam là chưởng quầy đầu tiên, lúc trước hắn đã dạy đương nhiệm chưởng quầy của Vô Danh tứ “như thế nào nấu được một chén mì nước có thể ăn ngon”, sau đó liền đem gian cửa hàng này quên đi, thẳng đến nhiều năm sau chưởng quầy đương nhiệm tại cửa vô tình gặp lại Tô Tam, mới chết sống đem Tô Tam kéo về Vô Danh tứ, đem Vô Danh tứ trả lại cho Tô Tam.

Tô Tam là người xấu tính, bất quá nếu như ngươi không động đến hắn, thì hắn cũng sẽ không động đến ngươi.

Tô Tam cũng là nhân tài khó có được, một chén mì nước đơn giản liền có thể bán được rất đắc tại Mạc Thành, này chỉ sợ Liên Dịch Nha tái thế cũng làm không được.

Tô Tam cũng là một hán tử có tâm huyết, tuy rằng bộ dạng không cao, không tráng, một đôi mắt to ngập nước nhìn ngươi liền có thể khiến ngươi mềm lòng đến rối tinh rối mù, nhưng nếu ngươi làm hắn mất hứng, hắn sẽ đem ngươi đánh cho không dậy nổi, không dậy nổi, lại không dậy nổi.

Ví dụ đổ máu nhất chính là đứa con bất hiếu của đương nhiệm chưởng quầy Vô Danh tứ kia, cờ bạc thành tính, mê rượu lại còn dám đánh cha mình, cùng đứa con dâu hơn phân nửa thời gian chỉ biết tiêu tiền, gần nửa thời gian còn lại thì dùng để mắng công công (cha chồng).

Hai người sau khi trải qua sự “dạy dỗ” của Tô Tam gia đã hơn một năm, về sau mỗi khi nhìn thấy hắn giống hệt như chuột nhìn thấy mèo, sợ đến mức run lẩy bẩy, chỉ khi Tô Tam quay trở về Thần Tiên Cốc thì hai người sẽ hơi chứng nào tật nấy một chút, cho nên Tô Tam mỗi lần chỉ cần rời Thần Tiên Cốc đi đến Mạc Thành, liền sẽ lại đạp nhi tử khốn kiếp kia của chưởng quầy vài cái, sau đó gọi con dâu của chưởng quầy đến mà hảo hảo nhìn kết cục của tướng công nàng.

Về phần vì sao lại nhắc tới Thần Tiên Cốc, nơi ở của thần tiên trong truyền thuyết?

Nga, Tô Tam không phải chính là tên giả của Bách Lý Tam sao?

Hắn là tam đệ tử của cốc chủ Thần Tiên Cốc Bách Lý Huyền Hồ. Tính tình không tốt, võ công không tốt, thân mình cũng không tốt, thứ tốt duy nhất chính là trù nghệ cao siêu. Chỉ là một chén mì, liền có thể khiến người cách xa nghìn dặm cũng cam tâm tình nguyện tìm đến Vô Danh Tứ.

──

Bầu trời hôm nay, phong cảnh tươi đẹp, mặt trời vừa ló dạng, khiến người lười biếng.

Tiểu Tam mặc một bộ quần áo màu lam nhạt, khiến cho gương mặt nhỏ nhắn kia càng như quan ngọc, mắt ngọc mày ngài, hệt như tiên đồng hạ phàm a ──

Hắn an vị tại một góc lan can trên lầu hai, trên bàn đặt mấy đĩa điểm tâm cùng một bình trà, nhưng mà hắn ngay cả động cũng chưa động, khuỷu tay co lại đặt ở trên lan can, bàn tay gầy hơi nâng cằm, hai mắt nhìn phương xa hệt như đang ngẩn người, nhưng kỳ thật là hắn đang suy nghĩ chuyện rất trọng yếu.

Lầu hai nguyên bản là có mấy nhã gian, nhã gian bên trong còn có tranh vẽ sơn thủy của danh gia cùng câu đối.

Nhưng Tiểu Tam lại cảm giác những thứ học đòi văn vẻ kia đều không thực tế, cho nên hắn đã bảo đương nhiệm chưởng quầy ── Mì lão đầu đem dẹp hết mấy nhã gian đó, chỉ chừa mấy chỗ dùng để xử lí công việc mà thôi.

Duyên cớ bởi vì khách nhân của Vô Danh tứ thật sự cũng quá nhiều, có khi Tiểu Tam đột nhiên đến, trong điếm lại không có chỗ ngồi.

Lúc này hỏa kế liền sẽ từ trong gian chuyển ra một cái bàn cũng ghế dựa, để cho tiểu Tam ngồi trong góc, cho hắn ở đằng kia phơi nắng, uống trà ăn điểm tâm.

Mì lão đầu sau khi xử lí xong toàn bộ chuyện trong quán, liền chạy lên lầu hai gặp Tiểu Tam.

Hắn thấy mấy thứ trên bàn đều không hề bị đụng đến, cười hỏi: “ lão bản không đói bụng sao, bọn tiểu nhị nói ngươi đã ngồi cả canh giờ, như thế nào ngay cả nước trà cũng không uống?”

Tiểu Tam ánh mắt vẫn nhìn về phương xa, sau khi phát giác có người đang nói chuyện với hắn, tạm dừng suy nghĩ một chút, mới nói: “ không muốn ăn mấy thứ điểm tâm ngọt.”

Mì lão đầu lập tức nói: “ ta đây kêu đầu bếp nấu bát mì nước cho ngươi.”

“ không cần.”  Tiểu Tam nói.

“ vẫn là……”  mì lão đầu đang muốn nói trên đường cái có một quán cơm ăn cũng rất ngon, có thể đi mua mang lại đây, lúc này Tiểu Tam lại đột nhiên nói: “lão đầu, dưỡng nhi tử so với nuôi nhi tử vất vả hơn sao?”

Mì lão đầu không rõ Tiểu Tam vì sao hỏi cái này, nhưng vẫn là gật đầu nói: “đúng vậy!”

“ Cái đứa con không ra gì của ngươi gần đây còn chứng nào tật nấy không? Nếu hắn lại dám thì để ta đi đạp đạp hắn, thuận tiện thư giãn gân cốt một chút.”  Tiểu Tam mặt vô biểu tình nói.

Mì lão đầu vội vàng lắc đầu: “gần đây hắn rất tốt, rất tốt, rất nghe lời, Quế Chi cũng sửa đổi rất nhiều.”

“Ngươi nói mỗi người đều sinh nhi tử, như thế nào nhi tử do ngươi sinh ra lại đặc biệt hỗn trướng?”  Tiểu Tam nói.

Mì lão đầu thâm thâm thở dài. “Mọi người đều nói nhi tử là tới đòi nợ, lúc hắn còn nhỏ ta đã vào thành cùng một lão sư phụ học nghệ bán mì, lưu lại hắn cùng nương hắn bên trong thôn nhỏ. Bán mì kiếm không được quá nhiều bạc, số tiền ta kiếm được đem trở về, hai nương con bọn họ chỉ có thể tạm bợ sống qua ngày.

Sau này nương hắn chết, không ai quản giáo, hắn liền học người ta làm trò lừa gạt, ngay cả Quế Chi cũng là do bị lừa mới gả cho hắn, Quế Chi cũng đáng thương, Hứa gia nhà ta nghèo đến mức ngay cả sính lễ cũng vô pháp cấp cho nàng.

Khi đó ta cuối cùng tưởng hắn đã lớn hơn một chút, đã biết suy nghĩ. Hài tử nhà ai mà lúc trẻ lại không nghịch ngợm, nghiêng ngả lảo đảo rồi sau mới lớn lên, cưới tức phụ sinh sinh nhi tử, liền hiểu rõ làm cha nương không dễ dàng. Chỉ là không nghĩ tới sau khi lão bản ngươi đem Vô Danh tứ giao cho ta, tiểu tử kia đến Mạc Thành, mở nhãn giới, lại suốt ngày đi đánh bạc.

Nếu không phải gặp được lão bản ngài, cách hai ba tuần trăng lại đánh hắn, hắn đến bây giờ cũng sẽ không thanh tỉnh, nói tới đây, lão nhân thật đúng là cảm tạ lão bản ngài. Cám ơn ngài cứu con ta trở về, cho hắn biết phải làm người như thế nào, ngài thật sự là đại ân nhân của lão nhân a!”

Mì lão đầu đầy mặt cảm kích, Tiểu Tam lại vẫn là khuôn mặt vạn năm không đổi nhìn phương xa. Hắn cảm thấy chuyện này cũng không tính là gì, Tam gia khi đó chỉ là cả người không thư sướng, vừa vặn lại có một tên không có mắt đến gây sự.

Tiểu Tam mấy ngày nay đều suy nghĩ những lời nói của A Nhị, vừa cùng Mì lão đầu nói chuyện một chút, cuối cùng mới định chủ ý.

Hài tử là đến đòi nợ! Loại nhân quả luân hồi này hắn ngược lại rất tin tưởng, bởi vì hắn đã có thể sống lại một lần nữa, từ kẻ giết người trở thành kẻ nấu đồ ăn.

Hài tử vì sao lại đến đòi nợ? Kia đương nhiên là vì đời trước cha nương thiếu nợ hắn, vẫn trả chưa hết, nhất định là vậy rồi.

A Nhị nói Tiểu Ngũ Tiểu Lục mệnh trung mang sát, người đáng ra phải chết cuối cùng lại chưa chết, bởi vì không ai quản, ngày sau sẽ càng thêm loạn.

Tiểu Tam suy nghĩ về sát vi hung thần. Một tên hung thần đã đủ hại người, lúc này lại có hai tên, lão thiên gia là đang muốn làm gì? Nhàn rỗi không có chuyện gì cũng không nên làm như vậy chứ!

Lại nói hai tiểu tử kia bất quá xuất cốc chỉ hơn một năm, lại khiến cho người ta phong cái danh hào Tu La song sát.

Nếu thêm nhiều thời gian nữa, Tu La song sát nhất định sẽ khiến người kêu thành Tu La song quỷ! Nếu nhìn thấy bọn họ, người trực tiếp bị biến thành quỷ, đến lúc đó thật không còn ai chống đỡ được bọn họ nữa.

Trị thủy chi đạo phi đổ mà sơ*, Tiểu Bát nói hai huynh đệ kia đã khóc lúc ly khai cốc. Nếu hầu tử kia không có lừa hắn, Tiểu Ngũ Tiểu Lục hiện nay đối với hắn hẳn là đầy bụng oán khí.

(Trị thủy chi đạo phi đổ mà sơ: Ngăn nước không phải chặn mà là phải khai thông)

Tai ương từ đâu ập tới, nếu không chết thì cũng bị thương.

Tuy rằng chỉ là do Tiểu Tam suy đoán, nhưng kẻ chết hẳn sẽ là Tiểu Ngũ Tiểu Lục, nếu may mắn chỉ bị thương, cũng sẽ chỉ là Tiểu Ngũ Tiểu Lục. Tam gia hắn đi khắp bát phương, còn chưa lần nào bị người khác hạ gục.

Tiểu Tam chống cằm nghĩ, không tự giác hơi hơi chu miệng.

Hai hài tử kia, từ trước kia đến hiện nay và cho đến về sau, hắn luôn luôn ký thác kỳ vọng cao.

Tâm nguyện khiến chim non hóa thành Thương Ưng, lại càng chưa bao giờ thay đổi.

Hắn từ nhỏ đã toàn tâm toàn ý dưỡng dục hài tử, tất yếu phải sống cho chính trực mà cứng cỏi; Tôi luyện là tất nhiên, cho dù phải chịu đựng khó khăn đau đớn; Hôm nay hắn đã nhận ra hết thảy, bọn họ cuối cùng chắc chắn sẽ trở thành niềm kiêu ngạo của hắn.

Cho nên hiện tại, trước tiên vẫn để cho bọn họ ở bên ngoài tôi luyện thực tế đi!

Đá phải mài thì mới thành khí; Bọn họ ngày sau nhất định sẽ là vô hà mĩ ngọc*.

(vô hà mĩ ngọc: viên ngọc đẹp không tỳ vết)

☆☆☆

Tiểu Tam suy nghĩ cả một buổi chiều, tinh thần phục hồi vô cùng chậm, nhưng Mì lão đầu vẫn còn ở đó, lão nhân này cũng là có một vài điểm khiến hắn nhìn thuận mắt, có thể cùng hắn nói chuyện vài câu.

Tiểu Tam duỗi thắt lưng, ngáp một cái, đột nhiên nhìn thấy Mì lão đầu giống như đang dùng ánh mắt nhìn con cháu để nhìn hắn, tiểu Tam thình lình rùng mình.

Tiểu Tam trừng mắt nhìn Mì lão đầu, lão đầu ho khan hai tiếng cũng phát hiện chính mình không tốt.

Nhưng Tiểu Tam cũng không để ý hắn, chỉ là hỏi tiếp: “ lão đầu ngươi nói, làm sao để kiếm nhiều bạc chỉ trong thời gian ngắn?”

“Lão bản cần bạc? Tiền của quán đều để ở trong hiệu đổi tiền, nếu ngài cần cứ nói, ngày mai ta cùng ngài đi lấy.”  Mì lão đầu nói.

“Có bao nhiêu?”  Tiểu Tam hỏi.

“……”  Mì lão đầu trầm ngâm một chút, sau đó ở bên tai Tiểu Tam nhẹ giọng nói ra số bạc quán đang có.

Tiểu Tam lắc đầu. Nói: “ Số bạc này, nhét vào kẽ răng cũng không đủ.”

Tiếp theo Tiểu Tam lại nhìn nhìn Vô Danh tứ đang đông khách, gãi gãi cằm hỏi: “ Nếu bán cả cửa hàng này có thể có bao nhiêu?”

Mì lão đầu vừa nghe lời này của Tiểu Tam, cả kinh lập tức đứng lên, vội vàng nói: “ Lão bản, trong điếm chúng ta từ trên xuống dưới hai ba mươi người đều dựa vào quán ăn này sống qua ngày, nếu ngày bán nó, mọi người sẽ rất khổ sở!”

Tiếp theo Mì lão đầu đột nhiên nghĩ tới cái gì, “ a”  một tiếng sau đó nói: “ lão bản ngài đợi đã, ta đi tìm mấy người hiểu rõ việc này đến cùng ngài nói chuyện!”  sau liền vén lên vạt áo, lập tức đi vào một nhã gian còn lại duy nhất trên lầu hai.

Không bao lâu, Mì lão đầu mang theo hai thanh niên tuổi tác so với hắn nhỏ hơn chạy vội đi ra.

Tiểu Tam vừa thấy hai người kia, u, không phải là trấn điếm chi bảo của Vô Danh tứ, tiên sinh phòng thu chi đánh bàn tính, cùng tú tài luôn luôn hòa ái đây sao?

Ba người này cùng đến trước mặt tiểu Tam, nhưng không giống bộ dáng sốt ruột của Mì lão đầu, tiên sinh phòng thu chi cùng tú tài bình tĩnh hơn.

“ vừa nãy có nghe chuyện lão bản ngài muốn đem Vô Danh tứ đi bán?”  tú tài cười mở miệng.

Còn tiên sinh phòng thu chi lại đầy mặt ngây ngốc, trên tay còn cầm bàn tính đang tính dở.

Tiểu Tam tựa lưng vào ghế ngồi, thản nhiên nói: “ tùy tiện ngồi đi, uống trà không?”

Trên bàn của Tiểu Tam chỉ bày ra hai cái ghế dựa, hắn ngồi một cái, một cái khác tuy là chưa có ai ngồi, nhưng bọn họ có ba người, cho nên không ai ngồi xuống. Về phần chén trà cũng chỉ có hai, một cái tiểu Tam đang uống, một không, vì thế cũng không ai uống trà.

“ lão bản……”  tú tài định nói câu thứ hai, Tiểu Tam liền lên tiếng ngăn cản.

Tiểu Tam móc móc lỗ tai nói: “Gia vừa thấy ngươi liền ê răng, cảm phiền chỉ nói những điều mà người khác hiểu được, gia thay mặt lỗ tai của mình cám ơn ngươi!”

Tú tài sắc mặt thay đổi, hắn cũng biết vị tam gia này từ khi nhận thức bọn họ tới nay vẫn không nhớ kỹ tên của bọn họ, mấy lời đơn giản dễ hiểu đều đã nói ra hết, đến cùng lại muốn đơn giản tới mức nào cơ chứ, tú tài suy nghĩ đến khổ cực.

“ Lão bản nay muốn cái gì?”  tiên sinh phòng thu chi nói thẳng.

Tiểu Tam thích phương thức nói như vậy, hắn nở nụ cười nhìn tiên sinh phòng thu chi, hại tiên sinh phòng thu chi lăng ngốc một chút, rồi sau đó nói: “ lão tử muốn bạc, hoàng kim cũng được. Đừng bảo ta đến hiệu đổi tiền để lấy thông bảo nữa, vài số tiền lẻ kia chẳng đáng là gì.”

Tiên sinh phòng thu chi nhíu mày, tú tài nhíu mày, Mì lão đầu đầy mặt đau khổ.

“Trừ phi lại mở rộng điếm!”  tú tài lập tức nói: “ Mạc Thành tuy phồn vinh, nhưng chỉ được coi là tiểu thành phía Nam. Nếu có thể đặt chân vào kinh thành phương Bắc, chuyện này tuyệt đối sẽ đáp ứng được số lượng lão bản muốn. Nhưng Vô Danh tứ ngoại trừ bán mì thì không còn bán thêm các món ăn khác, người phương nam quen cơm trắng, cho nên đối với mì của Vô Danh Tứ, họ rất thích thú, nhưng người phương Bắc đã quen ăn mì, thức ăn đa dạng cũng nhiều, chỉ sợ phương Bắc sẽ kinh doanh không được tốt.”

Tiên sinh phòng thu chi tính bàn tính một chút, hạt châu bắt đầu dịch chuyển liên tục: “ Mở thêm một cửa hàng, tiền thuê mặt bằng ban đầu, tiền mua lương thực, tiền thuê nhân công, tiền thông tri quan phủ……”  Sauk hi tính toán thượng vàng hạ cám xong, tiên sinh phòng thu chi nhìn về phía tiểu Tam nói: “ trước mắt chỉ mở thêm một gian, một năm sau mới mở được gian thứ hai.”

Mì lão đầu khẩn trương xát xát mặt lại xát xát tay: “ lão bản, gian điếm kia nhất định phải kiếm được tiền như Vô Danh tứ! nếu không được mà nói……”

Tam gia lập tức phát hỏa, đập bàn cả giận nói: “ nam nhân tối kỵ nhất chính là nghe thấy hai từ “không được” này! Tam gia ta đời này chưa bao giờ biết hai từ “không được” viết như thế nào! Tú tài, chuyển mở rộng ngươi đi làm, đem A Cần mang theo, để hắn giúp việc cho ngươi!”

“ Di? A Cần?!”  Tú tài mới vừa rồi còn rất lãnh tĩnh, nghe được tên cuả nhi tử Mì lão đầu liền cả người kinh ngạc.

“ Hừ, chính là hắn. Nhàn nhân vô dụng, lão tử từ trước đến nay không dưỡng nhàn nhân.”  Tiểu Tam nói. “ hắn nếu lại rối rắm, lão tử trực tiếp sửa chữa hắn.”

Cuối cùng Tiểu Tam còn nói thêm: “ mì nước nếu người Bắc không thích, mấy ngày này ta sẽ nghĩ ra món mới. Nhưng ngày sau dù có thế nào, một gian điếm ta chỉ bán một loại đồ ăn. Đầu bếp phải vô cùng thông thạo đối với món đó, hết thảy tâm tư cũng chỉ có thể đặt ở một món thôi.”

Tú tài muốn mở miệng nói chuyện, lại bị Tiểu Tam liếc liếc mắt nhìn.

Tiểu Tam nói: “hương vị của Vô Danh tứ bây giờ so với hương vị ta lúc trước dạy cho lão nhân quả thực kém cách xa vạn dặm, các ngươi lúc này chỉ là học được một ít bí quyết, mì nấu như thế nào, tương điều chế làm sao, vậy mà cũng dám bưng lên bàn?”

Tiểu Tam mắng: “ Ta nói các ngươi, không có mười năm hai mươi năm kinh nghiệm, thì phải cần thiên phú, nếu không có thiên phú, vậy thì phải không ngừng luyện tập cho ta. Hôm nay quá muộn, ngày mai cửa hàng thu dọn một chút, sau khi đóng cửa, thì bảo đám đầu bếp ở trong bếp đợi ta.

Mì nấu thành như vậy cũng có thể ăn? Các ngươi đây là tra tấn đầu lưỡi người khác hay là lừa gạt đầu lưỡi chính mình?

Lúc này gia đang rãnh rỗi, liền đem các ngươi dạy dỗ một chút. Đúng rồi, A Cần cũng gọi tới, ta bắt đầu dạy hắn từ căn bản nhất. Lão nhân, ngươi bảo tên nhi tử ngứa đòn của ngươi rằng vị trí chưởng quầy của gian điếm kế tiếp ta để dành cho hắn, hắn nếu lại dám làm ra hành động ngu ngốc gì, thì con dâu của ngươi cũng có thể tái giá rồi.”

Tiểu Tam nói một hồi, đến cuối cùng đã mệt mỏi, tiếng nói cũng có chút khàn.

Hắn vốn mới khỏi phong hàn không bao lâu, thân mình xương cốt còn chưa tốt, khi hắn đứng dậy muốn đi tới cầu thang, cả người liền loạng choạng, giống như muốn ngã xuống.

Mì lão đầu thấy Tiểu Tam có chút không ổn, vội vàng hô thanh: “ lão bản!”

Tiểu Tam quay đầu, ánh mắt vẫn lợi hại như trước. “ làm gì!”

Mì lão đầu cũng không biết chính mình đang suy nghĩ gì nữa, trong lòng vừa nghĩ, nói liền từ miệng nói đi ra. “Ngài đây là muốn đi chỗ nào? Mọi việc đã nói xong rồi sao?”

Tiểu Tam nhìn hắn một cái, quay đầu lại bước chậm xuống thang lầu. “ sự tình đều nói xong hết rồi, Tam gia ta bụng cũng đã đói, tiếp nên làm cái gì thì đi làm đi, đừng phiền.”

Tiếp theo Tiểu Tam miệng chép chép hai cái, thì thào nói: “ hôm nay như thế nào đột nhiên muốn ăn bánh bao…… răng có chút ngứa……”

Nói nói, người liền dần dần đi xa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.