Xuyên Việt Chi Phong Lưu Bỉ Vương

Chương 11




Tiểu Tam sau khi nói một đống liền nóng nảy thở hổn hển, trước mắt có hơi tối sầm. Nhưng lại nghe Tiểu Ngũ hừ lạnh một tiếng nói: “hai người kia từng muốn giết chúng ta, nay nợ máu trả bằng máu, không có cái gì không đúng!”

Tiểu Tam chưa từng nghe Tiểu Ngũ nói chuyện kiểu như vậy, cho tới nay Tiểu Ngũ đều nghe lời hơn so với tiểu Lục.

Thậm chí hắn cũng chưa từng thấy qua vẻ mặt lạnh lẽo xem mạng người như cỏ rác của Tiểu Ngũ cùng Tiểu Lục lúc này. Quả nhiên tâm tư A Nhị vẫn tương đối kín đáo, hài tử nếu như để chúng ở bên ngoài xằng bậy quá lâu thì sẽ không ổn, nhưng may mắn lúc ấy A Nhị đã nhắc nhở khiến cho Tiểu Tam để tâm nhiều hơn, tìm người trực tiếp theo dõi bọn họ.

Tiểu Tam hít sâu một hơi, chửi ầm lên: “Có từng nghe qua『 thiên, địa, quân, thân, sư 』 chưa hả? Chưa từng nghe qua phải không? Chưa từng nghe qua là đương nhiên, bởi vì các ngươi từ nhỏ đã không thèm đọc sách. Hôm nay ta liền nói cho các ngươi biết, đây là năm điều Thiên Đạo luân thường, miểu thiên, miệt địa, thí quân, sát phụ sát mẫu, thí sư* đều là nghịch luân chi sự, sẽ bị người đời khinh thường!

(miểu thiên, miệt địa, thí quân, sát phụ sát mẫu, thí sư: coi thường trời đất, hành thích vua, sát hại cha mẹ, giết thầy)

Đừng hỏi ta vì sao, lão tử đời này cái gì cũng đều dám làm, nhưng ta không bao giờ làm nhữngc việc này.『 thiên, địa, quân, thân, sư 』 không thể không tôn trọng. Bọn họ một người dùng tinh huyết để tạo nên các ngươi, một người mang thai chín tháng sinh hạ ra các ngươi. Mạng của các ngươi là do bọn họ ban cho, bọn họ nếu muốn lấy lại cũng là chuyện đương nhiên!”

“ Dựa vào cái gì! Chẳng lẽ bởi vì bọn họ sinh chúng ta ra, chúng ta liền xứng đáng chết ở trong tay bọn họ sao?” Tiểu Lục rống giận, đôi mắt tràn ngập tơ máu.

Tiểu Tam không chút do dự nói: “đúng vậy!”

“ Không có khả năng!” Tiểu Ngũ cắn răng. “Mạng chúng ta là của chính chúng ta, bọn họ giết chúng ta một lần, đã sớm không phải là cha mẹ của chúng ta nữa!”

“ Đúng!” Tiểu Tam lại lên tiếng, rồi sau đó phảng phất giống như đang đợi Tiểu Ngũ nói ra những lời này, trả lời: “Nhưng người trong thiên hạ có ánh mắt của người trong thiên hạ, sau này chuyện này truyền ra, ai lại để ý bọn họ từng đối xử với các ngươi như thế nào, những người đó chỉ biết đến chuyện Tu La song sát thí phụ thí mẫu mà thôi! Cha mẹ đem hài tử bị nhiễm bệnh ném đi cùng chuyện hai nhi tử trưởng thành liên thủ giết cha mẹ ruột, chuyện nào sẽ nhiều người nghe hơn? Tiểu Ngũ, nguy suy nghĩ tốt hơn Tiểu Lục, ngươi hiện nay liền nói cho ta biết xem!”

Tiểu Ngũ cắn môi đến trắng bệch, không nói lời nào.

“ Ca!” Tiểu Lục nhìn thấy bộ dáng Tiểu Ngũ, vội vàng hô thanh.

Nhưng hắn còn chưa nói tiếp, liền bị Tiểu Tam hung hăng trừng mắt nhìn.

Tiểu Tam đối Tiểu Lục nói: “Được lắm! nói giết người liền giết người, từng lần roi xuất ra đều rất chuẩn xác, ngươi có đầu óc hay không, có nghĩ tới nếu như làm ra chuyện này, khi bị truyền ra ngoài, ngươi muốn sư phụ làm sao còn mặt mũi gặp người khác?

Sư phụ một đời đều ra sức cứu người, lúc này lại thu hai đồ đệ đi sát nhân! sư phụ không đề cập qua chuyện của hắn, nhưng ta nói cho các ngươi biết,cái tên Bách Lý Huyền Hồ này ở bên ngoài thanh danh vô cùng tốt, tạm không nói đến chuyện các ngươi tự mình hủy đi thanh danh bản thân, nếu liên lụy đến sư phụ, dù cho ta có bỏ qua cho các ngươi, nhị sư huynh có thể bỏ qua không?

Hắn đời này tối coi trọng chính là sư phụ! hai người các ngươi bị ngốc sao?!”

Tiểu Ngũ tạm hoãn khí, dừng một lát mới mở miệng hỏi: “ngươi hôm nay đến cùng là tới để làm gì?”

Tiểu Tam cả giận nói: “Ngươi nói sao? Ngươi nói lão tử vì sao hao tâm tổn trí làm việc này? Thay vì để bản thân có những ngày khoái khoái hoạt hoạt, lại chạy tới nơi này cùng các ngươi gây sự?”

Tiểu Ngũ lại dừng một lát. “Nhưng dù có thế nào, cơn giận này ta cùng Tiểu Lục đều nuốt không trôi! Ngươi chưa từng nếm qua tư vị cận kề cái chết, không biết đến tư vị tuyệt vọng là thế nào, ngươi làm sao có thể biết tâm tình của ta cùng Tiểu Lục?”

“Ai nói ta không nếm thử qua?” Tiểu Tam ánh mắt trong veo.

Tiểu Ngũ Tiểu Lục chợt đồng thời ngẩng đầu nhìn hắn.

“ Ngược lại là các ngươi, đã thử qua tư vị giết người sao?” Tiểu Tam lại nói.

Thấy Tiểu Ngũ Tiểu Lục chưa phản ứng, Tiểu Tam nói: “Cảm giác kia vô cùng không tốt.”

Tiểu Tam đầy mặt nghiêm túc. “Vừa mới bắt đầu giết một người còn có thể mang cảm giác ghê tởm, thấy thứ gì đó đỏ tươi nát nhừ liền muốn nôn hết cơm trong bụng ra. Nhưng nếu giết người càng nhiều, mỗi khi giơ đao chém đầu địch thủ, dù cho thấy rõ cả bên trong óc có cái gì cũng không còn có cảm giác.

Cả người tê dại, tâm tình biến mất, tâm nếu đã mất thì còn gì đáng lưu lại nữa? Nhân sinh trên đời, có rất nhiều chuyện chỉ cần đơn giản là có thể mang đến cảm giác tốt đẹp, nhưng giết chóc rồi sẽ khiến tất cả cảm giác ấy mất đi, rồi sau đó đến cái gì cũng chẳng còn.”

“ Tam sư huynh…… Ngươi từng giết qua…… rất nhiều người?” Tiểu Lục có chút không thể tin.

Tiểu Tam chỉ liếc mắt nhìn Tiểu Lục, không trả lời ngay. Hắn tiếp tục nói: “Cút ngay khỏi chỗ này, đến một nơi hảo hảo ngẫm lại lời lão tử nói. Ta dạy dỗ các ngươi quang minh lỗi lạc, không người nào có thể chỉ trỏ thị phi, đây xem như là chuyện căn bản nhất. Ngay cả cái này đều làm không được, sống còn ích gì, hay để lão tử trực tiếp đến bóp chết các ngươi.”

Từ Cửu Phượng nguyên bản im lặng co quắp ở một bên nghe ba người này đối thoại, cho rằng cứu tinh giá lâm, vừa thấy Tiểu Tam khiến cho Tiểu Ngũ Tiểu Lục đang muốn giết cha mẹ phải tránh ra phía sau, lập tức nhào lên chen khỏi chân Tiểu Ngũ cùng Tiểu Lục, chặt chẽ ôm lấy Tiểu Tam, một phen nước mũi một phen nước mắt nói: “ân công, ân công, hôm nay ta được ngài cứu giúp, Từ gia từ trên xuống dưới người già trẻ nhỏ đều vô cùng cảm kích, sau khi ngài giải vây cho ta, ta chắc chắn sẽ dâng kim ngân tài bảo cho ngài, lại thay ngài lập bài vị Trường Sinh ngày ngày thanh hương tam trụ*, cảm tạ đại ân đại đức của ngài!”

(thanh hương tam trụ: đốt ba cây nhang  ╮(╯▽╰)╭ )

Tiểu Tam cúi đầu nhìn bộ dáng Từ Cửu Phượng, liền để mặc hắn ôm. Một tên bại hoại như vậy, nào đáng giá để cho tiểu Ngũ tiểu Lục làm hỏng thanh danh.

“ Ngươi đồ đầu heo này, buông tam sư huynh ta ra!” Tiểu Lục vừa thấy Tiểu Tam bị ôm, cả người nhảy dựng hô lên.

“ Tam sư huynh ngươi đến cùng muốn làm cái gì?” Tiểu Ngũ tuy rằng thông minh, nhưng vẫn không rõ Tiểu Tam muốn làm gì.

Chung quy Tiểu Tam thoạt nhìn tựa như người bình thường, nhưng năm đó mới chín tuổi đầu đã có thể đem bọn họ dạy đến nghe lời răm rắp, lần đó còn ra sức đánh dược vật cứu mạng bọn họ, sau còn biểu lộ trù nghệ kinh người, đối với võ học ngộ tính cực cao, lại còn là một người chiếm vị trí vô cùng quan trọng trong lòng bọn họ.

Tiểu Tam là tồn tại đặc thù nhất trong lòng Tiểu Ngũ Tiểu Lục, không người nào có thể thay đổi địa vị này.

Đối với vấn đề của Tiểu Ngũ, Tiểu Tam chỉ là nhếch khóe miệng lên, lộ ra nụ cười quỷ dị nhìn hắn một cái. Nhưng chỉ cần liếc mắt nhìn, đã khiến cho Tiểu Ngũ cảm giác da đầu run lên, nhịn không được từ đáy lòng run rẩy một trận.

Tiểu Tam tiếng nói âm trầm chậm rãi nói: “kỳ thật, không có việc lại đi giết người làm gì, ăn no rất nhàn sao? Một roi lấy mạng rất đơn giản, nhưng hắn cần phải sống để chịu tội, cho đến khi các ngươi chết mà hắn vẫn chưa chết mới gọi là khó khăn.”

Tiểu Lục nghe vậy quay đầu nhìn về phía tam sư huynh của hắn, đầu tràn đầy hồ nghi, đã thấy Tiểu Tam cúi đầu nhìn Từ Cửu Phượng, nói: “ngươi chính là người năm đó kêu hạ nhân ném hai hài tử vào bãi tha ma sao?”

Tiếp còn chưa đợi Từ Cửu Phượng trả lời, liền từ trong thân mình Từ Cửu Phượng kéo chân hắn ra, sau đó dụng lực đạp xuống, lại đá tới ngay mặt Từ Cửu Phượng, quát: “đại gia ta thao ngươi ──”

Từ Cửu Phượng cho rằng thần tiên sống giá lâm cứu tính mạng hắn, ai ngờ lại bị đá đến trọng thương, đau đến kêu lớn một tiếng, vội vàng rút chân, muốn chạy trốn khỏi tiểu Tam để bảo toàn tính mạng.

Ba người này là một nhóm, ba người này là một nhóm a ── Từ Cửu Phượng hận chính mình vì sao bây giờ mới thấy rõ bộ mặt thật của tiểu Tam.

Đại ác nhân a ──

Tiểu Ngũ Tiểu Lục thoáng cả kinh, nhưng Tiểu Tam không để ý tới bọn họ, trực tiếp đuổi theo Từ Cửu Phượng.

Tiểu Tam nói: “các ngươi không thể động thủ, nhưng không có nghĩa là ta cũng không thể động thủ. Hắn là người sinh ra các ngươi, nhưng đối với ta không có nửa điểm quan hệ. Lão tử hiện nay đàn rất muốn làm thịt hắn, cũng không ai có thể nói lão tử nửa câu không đúng!”

Tiểu Tam là người luyện võ, tuy rằng so với một đống sư huynh sư đệ cường hãn có phần yếu đuối hơn, nhưng ngó lên mình chẳng bằng ai, ngó xuống thì cũng chẳng ai hơn mình, muốn đối phó với tên Từ Cửu Phượng quen sống an nhàn sung sướng này, vẫn là rất đơn giản.

Tiểu Tam mỗi một chân đều đá vào chỗ đau của Từ Cửu Phượng, tâm, can, tì, phế, thận, chỗ nào xem không vừa mắt liền đạp vào chỗ đó.

Nếu Từ Cửu Phượng bò ra xa, hắn liền bảo vài thuộc hạ đem người lôi trở về, đặt lại dưới chân hắn để hắn tiếp tục đạp.

Tam gia kỳ thật thực sinh khí, chính là người này đã khiến cho tiểu Ngũ tiểu Lục thiếu chút nữa không còn mạng.

Hai hài tử kia trước đây đều rất ngoan a! Bảo bọn hắn đi bên trái bọn hắn không dám đi bên phải, gọi bọn hắn úp mặt vào tường bọn hắn liền không dám trốn đi ngủ.

Lão tử chính là người nuôi lớn bọn hắn……

Thân là sư huynh nuôi lớn bọn họ, thay bọn họ đòi lại công bằng cũng chính là chuyện đương nhiên.

Công phu đạp người của Tam gia sớm đã được dày công tôi luyện, A Cần con trai của Mì lão đầu lúc đó chẳng phải cũng không chịu nghe lời sao! Đem đầu của A Cần kéo xuống mà đạp, đạp đến hiện nay, hắn thấy tam gia đều sẽ làm một khuôn mặt tươi cười chào đón, thấy hắn cha hắn cũng sẽ cung kính như kính Phật.

Qua hồi lâu, tam gia đạp mệt mỏi. Hắn xoa xoa mồ hôi trên trán, quay đầu lại mỉm cười nhìn hai sư đệ đang há miệng thật lớn, ngay cả cằm cũng muốn rớt xuống, nói: “Có muốn đến đạp vài cái không, chỉ cần không chết là được!” Từ Cửu Phượng đầy đầu đều là máu, răng rơi đầy đất, xương mũi gãy làm hai, xương ngực nứt ra, mệnh căn giữa hai chân tàn phế, ôm bụng run rẩy, miệng từ sùi bọt mép chuyển sang phun máu, ngay cả mẹ hắn cũng chẳng còn nhận ra hắn nữa.

“ sư huynh ngươi…… hôm nay là tới giúp chúng ta báo thù?” Tiểu Ngũ còn có chút không thể tin.

“Không đúng, sư huynh hôm nay là tới dạy các ngươi chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm.” Tiểu Tam lạnh lạnh nói.

“ Kia còn không phải giống nhau sao!” Tiểu Lục kêu to.

“ Không giống!” Tiểu Tam đột nhiên quay đầu, hung tợn nhìn hai người phía sau kia.

“Cho các ngươi xuất cốc là muốn các ngươi trưởng thành hơn, hiểu được đắn đo đúng mực, biết chuyện gì nên chuyện gì không nên. Nhưng nhìn xem các ngươi đã học những gì! Cái tốt không học lại học cái xấu! Tiểu Ngũ ngươi vừa ra cốc ngay cả đầu cũng không sử dụng sao, làm việc này lúc trước có nghĩ rõ hậu quả hay chưa? Tiểu Lục ngươi cũng đừng trốn, bảo ngươi đừng dính lấy ca ca ngươi, nhưng ngươi một câu cũng không có nghe vào tai, cùng ca ngươi làm xằng bậy, chán sống rồi à!”

Hai huynh đệ nhìn nhau một lát, không biết vì cái gì, từ khi Tiểu Tam phát uy đem Từ Cửu Phượng đánh cho tàn phế, buồn bực trong lòng bọn họ chậm rãi tiêu tán, mà hận ý đối với bọn người đã sinh ra mình cũng đã nhạt đi hơn phân nữa.

Nguyên lai tam sư huynh cho dù không ở bên người bọn họ, nhưng vẫn luôn quan tâm đến họ.

Nguyên lai bọn họ cho rằng tam sư huynh đã vứt bỏ mình, kỳ thật đều là do bọn họ loạn tưởng.

Tam sư huynh trong lòng vẫn nhớ thương bọn họ.

Tam sư huynh sẽ vì bọn họ lo lắng, vì bọn họ sinh khí, còn có thể vì tiền đồ của bọn họ mà bận tâm.

Nguyên lai tam sư huynh chưa bao giờ rời khỏi họ. Chỉ là do đột nhiên bị bắt phải chia lìa, trong lòng sợ hãi cùng không dám tin làm bọn họ mờ đi hai mắt, hiểu lầm người đã luôn quan tâm trông chừng mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.