Thế nhân nói thục nữ quân tử mê hoặc người nhìn không gì khác hơn chính là khung cảnh ngay trước mắt.
Nữ nhân thì thanh lệ thoát tục, nam nhân thì nhu hoà dịu dàng, bóng dáng cả hai người chìm đắm trong cảnh sắc trắng hồng của vườn mai tạo nên cảnh sắc thập phần tú nhã.
Hương trà nhàn nhạt hoà lẫn vào trong không gian đem lại cảm giác tươi mát, bất quá Thanh Hạ không biết phẩm trà vì ở xã hội hiện đại nàng có rất ít cơ hội được tiếp xúc với loại nghệ thuật tinh tế này nên chỉ đành im lặng ngồi nhìn.
Đã từng có lúc nàng vì thực thi nhiệm vụ mà buộc phải học qua trà đạo nhật bản nên đối với quá trình pha chế cũng coi như có hiểu biết, tuy nhiên thời điểm đó vì không có tâm trạng liền thành ra cũng chẳng màng quan tâm đến, hiện tại ngồi trong một vườn mai trắng thưởng trà thế nhưng hiển nhiên lại cảm nhận được nội tâm thư thái phi phàm.
Nhận ly trà trong tay nam nhân đưa lên chóp mũi tinh tế đánh giá thì chỉ cảm thấy một luồng hương thơm thoang thoảng không ngừng quanh quẩn không tan, không khỏi cất lời tán thưởng: "Thật thơm!"
Nam nhân thanh y mang nét mặt ôn nhu thanh tuần khó diễn tả thành lời khẽ cười dịu dàng,Thanh Hạ nhìn thấy trên bàn đá ngoài có một thanh huyền cầm cùng trường tiêu thì còn có một lô đỉnh toả khói thơm màu tím dịu nhẹ trông vô cùng huyễn hoặc, trong quá trình quan sát cũng âm thầm lưu tâm vài điểm nhưng trên mặt vẫn không lộ một chút thanh sắc mà an nhàn thưởng trà.
"Nhìn phục sức của cô nương không giống với cung nữ trong cung, có phải hay không cô nương chính là ca cơ mới tiến nhập Vũ Ca quán?!"
Thanh Hạ khẽ lắc đầu.
Vũ cơ của Vũ Ca quán?! Vẫn là thôi đi! Lão Hoàng Đế đã già tới mức gần như sắp bước vào trong quan tài rồi thì còn quan tâm cái gì mà tuyển phi tần với chả mỹ nữ.
Thanh Hạ nhẹ thổi vào miệng ly trà, nhàn nhạt cười nói: "Ta vốn chỉ là một vị khách qua đường nên ở chắc chắn sẽ ở lại chốn hoàng cung này không lâu, tiên sinh sau này có thể sẽ không còn gặp lại ta nữa!"
"Thì ra là vậy!" Nam nhân cũng không truy hỏi gì thêm mà chỉ đưa tay phải cầm lấy bình trà, tay trái đều đặn đánh nhịp trên đùi.
Đây là một loại động tác vô thức mà nhiều khi chính người làm động tác cũng không phát hiện được, giống như cảnh sát ở hiện đại thường hay sờ vào eo hoặc hông bởi vì đó là địa phường thường đeo súng.
Thanh Hạ chỉ cần nhìn thoáng qua liền có thể suy đoán rằng ở chỗ này của hắn bình thường hay đeo một vật gì đó rất quan trọng, có thể là bội kiếm tuỳ thân cũng có thể là chủy thủ hoặc độc châm dùng để ám sát.
Vị công tử ôn văn nho nhã trước mắt thế nhưng có thể lại là một con dã lang hung mãnh khiến Thanh Hạ càng có lòng cảnh giác, chỉ là phần cảnh giác này không được nàng biểu lộ ra ngoài.
"Cô nương như thế nào vào được nơi đây trông khi Mai Uyển vốn là nơi cấm địa trong hoàng cung, lẽ nào không có người ngăn trở cô nương sao?!" Tiếng nói dễ nghe của nam nhân vang lên mang theo một cảm giác an thần mê hoặc.
Thanh Hạ ngẩng đầu cười kèm theo một loại biểu tình kỳ quái: "Không! Trên đường ta đến đây không thấy một tên thị vệ nào!"
Đang nói thì lại thấy nữ nhân hồng y từ trong rừng mai bước ra, nàng ta không hề tránh mặt nàng mà liền đối diện nam nhân thanh y báo cáo, tuy cổ họng không phát ra âm thanh nhưng khoé môi lại có khẩu hình, nam nhân nghe xong thì gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Thanh Hạ vừa nhìn thì biết họ dùng môi ngữ, bản thân nàng lúc trước cũng từng học qua nhưng không quá tinh thông, trước mắt không thể quá chăm chú nhìn nên cũng không hiểu ta nàng nói cái gì, chỉ là ngầm hiểu tám chín phần là do Gia Vân công chúa tính kế nàng đã điều đi thị vệ canh giữ mai lâm mới có thể khiến nàng dễ dàng tới được nơi này.
"Thì ra là nha đầu Gia Vân đang gây hồ náo!" Nam nhân nhu hoà nói: "Cô nương đi vào thì dễ nhưng đợi lúc sau đi ra có thể sẽ bị người làm khó, như vậy đi, lát nữa cô nương đi theo ta ra ngoài từ hậu viện để tránh vướng phải phiền phức!"
Thanh Hạ cũng không nói lời cảm tạ mà chỉ quan sát thật kĩ vị nam tử như thần tiên trước mắt.
Gió mát thoảng qua mang theo mùi hương của hoa mai, nàng khẽ nhắm mắt, môi từ từ hé mở nói: "Địa phương này thật đẹp nên cấm túc người ngoài tới cũng không sai, nếu không một đám người tới đây sẽ phá hoại sự u nhã của nó!"
Nam tử lắc đầu cười nhẹ nói: "Nơi đây ngăn cách với thế ngoại, nói là thanh u nhưng cũng là lãnh tĩnh. Đến một hai lần thì được chứ thường đến thì rất trầm mặc, người trong Sở cung đều bận rộn nên có mấy ai sẽ lãng phí thời gian tới Mai Uyển dạo chơi!"
"Cũng đúng!" Thanh Hạ khẽ gật đầu đồng ý: "Muốn hưởng thụ cũng cần có tâm thanh tịnh, mỹ cảnh là do người mà khác biệt!"
Nam tử cơ hồ có hứng thú với lời nói của Thanh Hạ, ánh mắt nhu hòa nhìn nàng nói: "Tại hạ thường ở nơi này ngắm cảnh, cô nương nếu có thời gian rảnh rỗi có thể tới đây cùng ta thưởng trà!"
"Ta thích khung cảnh náo nhiệt!" Nàng lắc đầu: "Miệng ta tuy nói thì hay nhưng thực sự thì cũng chỉ là một đại tục nhân, thường đến sẽ làm nơi đây nhiễm tục khí!"
Nói đoạn ngửa cổ uống hết ly trà rồi đứng dậy nói: "Trà tuy ngon song uống rồi cũng là nước lạnh giải khát, ta không làm phiền tiên sinh thêm nên xin cáo từ tại đây, tạm biệt!"
"Cô nương gấp gáp như vậy có phải hay không là có chuyện khẩn cấp?!" Nam nhân khẽ nhướng mày đưa ánh mắt bình tĩnh nhìn Thanh Hạ.
Thanh Hạ cười nhẹ nói: "Chuyện gấp thì không có nhưng chỉ sợ có người tìm không được ta sẽ làm náo loạn cả lên, đến lúc đó gà bay chó chạy thì đối với ai cũng đều không tốt! Mặc dù tâm của ta không ở trong cung thì vẫn cần phải theo quy tắc, đó là bi ai của tục nhân nên tiên sinh người sẽ không hiểu đâu!"
"À?" Nam tử nhíu mày, ý vị thâm trường nhìn Thanh Hạ, nhàn nhạt nói: "Nếu đã như vậy cô nương xin cứ tự nhiên, tuy nhiên trên đường ra ngoài cần phải cẩn thận vì lòng người trong cung vô cùng hiểm ác, cô nương là một nữ nhân thông tuệ hiếm có, ta vẫn mong rằng ngày sau sẽ còn có cơ hội được thấy nụ cười của cô nương!"
Một luồng gió thu thổi qua, Thanh Hạ dường như cảm được đằng sau lưng vẫn còn ánh mắt nhu hòa nhưng lại sắc bén như dao đang dõi theo mình, một giọt mồ hôi lạnh không khỏi từ trên đỉnh đầu rơi xuống, chân tay có chút run rẩy.
Nếu không phải nàng cơ linh thì hôm nay có khả năng đã táng mệnh trong Mai Uyển!
Bản thân nàng bình sinh gặp nguy hiểm cũng không phải là ít, chỉ là lại hiếm gặp luồng sát khí mạnh và nguy hiểm như lúc nãy!
Nghĩ đến đây Thanh Hạ không khỏi bước đi nhanh hơn.
Một cái Mai Uyển bình thường thế nhưng lại hiện hữu cơ quan cao minh, thứ mà ở hiện đại thường bị các nhà tâm lý học cho rằng chỉ có tác dụng gây ảo giác.
Hơn nữa Thanh Hạ còn biết nơi này ẩn tàng một lực lượng cực lớn.
Đã từng trong một lần hành động nàng gặp qua một người Hoa tự xưng là hậu nhân nhà Tần, đó là một trong những lần ít ỏi nàng bị thất thủ mà nguyên nhân chính là do bị loại cơ quan cổ đại này vây khốn.
Không ngờ lại có thể gặp lại cách mấy ngàn năm dị thế thời không.
Bề ngoài thì chỉ nhìn thấy duy nhất nam nhân thanh y nhưng trên thực tế trong mai uyển ẩn tàng đến hơn hai trăm người, người người hô hấp bình ổn không để lộ ra một chút ấn tích, nếu là người bình thường sẽ không thể phát hiện được tuy nhiên Thanh Hạ là dạng người nào?!
lúc đầu không quá lưu ý song sau đó lại ngửi thấy trong không khí lưu chuyển mùi mồ hôi của đàn ông mới phát giác ra.
Tiếng tiêu tiếng cầm là ám hiệu để chỉ huy hồng y nữ nhân, còn cơ quan mộc thuật trong rừng mai không phải ai cũng đi vào được nên người nam nhân kia mới buông tha cho nàng.
Hắn rốt cuộc đang có mật mưu gì tại đây không muốn để người khác phát hiện?!
Nếu không phải do nàng biểu lộ ngoài ý muốn lạc vào và ám thị bản thân thất tung sẽ gây ra rối loạn thì tám phần sẽ bị giết diệt khẩu.
Trong hoàng cung sắp có đại sự phát sinh!
Thanh Hạ trầm mặc tìm phương hướng rời khỏi mai uyển.
Đám người Hương Quất chia nhau ra tìm Thanh Hạ suốt nguyên buổi sáng không ngừng nghĩ, giờ thấy nàng trở về liền vui mừng khôn xiết nâng góc váy chạy lại.
"Hương Quất, em đi quét dọn nội viện Lan Đình viện từng góc một không được bỏ qua bất kì chỗ nào, tất cả những đồ vật đáng ngờ đều đưa đây cho ta xem, nhớ là cho người âm thầm làm việc này chớ để lộ một chút sơ hở!"
Hương Quất thấy Thanh Hạ nghiêm túc thì nội tâm cũng không khỏi khẩn trương hẳn lên.
Trong cung có nhiều việc có thể nói nhưng không có thể giải thích, chân tay nhanh nhẹn phân phó xuống dưới, một đám cung nữ bắt đầu bí mật hành động.
Ánh lửa hồng trong chậu than phừng phựt cháy, vài gương mặt trắng nhợt nhìn đồ vật đang dần bị đốt thành tro bay lên đều cảm thân chân tay lạnh buốt.
Trời vừa tối thì chính cung truyền đến tin tức hoàng thượng trở bệnh nặng.
Thái y trong thái y viện quỳ đầy trước Chính Dương cung, tâm tưởng của tất cả mọi người đều theo tiếng ho kịch liệt của lão Hoàng Đế mà phát run.
Cuối cùng một đạo thánh chỉ được đưa ra từ Sát Tự viện tuyên bố rằng có người trong cung dùng vu thuật mưu hại đế quân.
Thế là trong đêm các cung các điện tại hoàng cung Nam Sở đều bị cấm vệ quân đồng loạt tiến vào lục soát, hiển nhiên đông cung của Thái Tử Sở Ly cũng không nằm trong ngoại lệ.
Ngồi trong Lan Đình viện Thanh Hạ liền biết chính quyền Nam Sở cuối cùng đã tới một hồi mưa tanh gió máu tranh đoạt ngôi vị mới.
Trải qua biết bao nhiêu triều đại trong chốn cung đình hễ có liên quan đến vu thuật hay yêu thuật thì hẳn sẽ có trên ngàn vạn người táng mạng, bản thân Thanh Hạ tuy không lo sợ điều này nhưng sầu não rằng đám hạ nhân Lan Đình viện sẽ bị dính líu vào sự tranh đấu của bọn người hoàng gia mặc dù trong thời điểm hiện tại nàng cũng chỉ có thể tự mình lo cho bản thân mình.
Kể từ lần xảy ra mâu thuẫn với Thanh Hạ vào mấy ngày trước thì Sở Ly hầu như đều ở tại quân cơ đại doanh biệt dạng không thấy trở về, bởi vì Thái Tử là hắn không có mặt ở trong hoàng cung cùng Thái Tử Phi bệnh nặng đột ngột chết đi khiến đông cung hiện nay không có người chủ trì nên khi cấm vệ quân Sở ập tới lục soát nhất thời làm cho nơi đây rơi vào cục diện hỗn loạn.
Cơ hồ ngoài ý liệu là ngoại trừ Lan Đình viện của Lan Phi và Vân Vũ viện của Đan Phi thì trong mỗi viện tại đông cung đều tìm thấy mộc nhân vu thuật.
Lập tức trong đông cung vang vọng tiếng khóc khắp trời cùng tiếng kêu hàm oan dậy đất.
Trên từ Trần Phi Đức Phi cho đến dưới từ mỹ nhân, thục uyển, tài nhân, chiêu nghi đều bị cấm vệ quân Sở xích lại kéo đi, chỉ riêng Nhu Phi vì thủ hiếu cho tỷ tỷ thân sinh là tiền Thái Tử Phi tại tổ miếu nên may mắn thoát được một kiếp.
Kiếp nạn quả thật đến quá nhanh khiến con người ta trở tay không kịp!
Thanh Hạ ngồi trong chính điện Lan đình viện nhìn bọn cấm vệ quân Sở như lang như hổ xông vào lục soát khắp nơi với vẻ mặt thản nhiên không giận không sợ cùng không biểu tình.
Hương quất Hương Mai đứng bên cạnh nàng sau khi nghe được tiếng khóc vang trời từ xa vọng tới thì thần sắc lập tức trở nên kinh hãi không thôi.
Sợi xích thép thật dài trói lại hơn phân nửa số người có thế lực ở đông cung.
Ngay cả tẩm cung của Thái Tử cũng bị lục soát tìm thấy tượng gỗ vu thuật khiến Thanh Hạ không khỏi nhíu mày trầm tư, bất kể nàng có thừa nhận hay không thì vận mệnh của nàng sớm đã cột chặt với Sở Ly, bản thân nàng không cách nào thoát nổi liên can bởi vì một khi hắn thất thế cũng tương đương với việc Trang gia sẽ sụp đổ.
Lực lượng cá nhân trước mặt lực lượng quốc gia thì không khác gì một hạt cát nhỏ trong sa mạc rộng lớn, Thanh Hạ đã sớm hiểu được đạo lý trước mắt nên chỉ an phận thủ thường ngồi trên ghế đem đầu não xoay chuyển thật nhanh suy nghĩ.
Nam nhân thanh y trong Mai Uyển kia quả nhiên không đơn giản!